Lá thư cảm động của nhạc sĩ bại não gửi mẹ nhân ngày 8.3

(CNO)  Hà Anh | 19:06 ngày 06/03/2017

Lá thư cảm động của nhạc sĩ bại não gửi mẹ nhân ngày 8.3

Vũ Quốc Hùng, 24 tuổi, chàng nhạc sĩ đứng đằng sau những ca khúc nổi tiếng được nhiều ca sĩ như Nam Cường, Vũ Duy Khánh… thể hiện mới đây đã khiến cư dân mạng xúc động với lá thư gửi tặng mẹ nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8.3

Mới đây, Thiên Ngôn (nghệ danh của Vũ Quốc Hùng) đã đăng tải trên trang cá nhân lá thư đầy xúc động cho mẹ của mình. Chàng nhạc sĩ 9x chia sẻ anh viết bức thư này là để tặng mẹ nhân ngày 8.3.  Lá thư với câu hỏi “Nếu có thêm một lần để sống, mẹ còn muốn là mẹ của con không?” đã nhận được sự quan tâm mạnh mẽ của cư dân mạng. Nhiều người đã bày tỏ sự xúc động khi đọc những tâm sự thật lòng của chàng nhạc sĩ mắc căn bệnh bại não bẩm sinh dành cho mẹ mình.

ảnh 1
Vũ Quốc Hùng và mẹ

Dưới đây là nguyên văn nội dung bức thư có tựa đề: “Nếu có thêm một lần để sống, mẹ còn muốn là mẹ của con không?”

“Ngày ước mơ, tháng giá như, năm mong chờ…

Chiều nay, con thấy cậu bạn nhà bên tay ôm một bó hoa rất đẹp. Chợt biết tháng 3 đã tới, một cách thật ý tứ, như để mẹ khỏi tủi thân trước những vạt nắng đầy.

Con trai nhà người ta, có thể chạy đi mua hoa, có thể ôm chầm lấy mẹ. Con thì không!

Mẹ à! Mẹ có mệt lắm không?

24 năm qua, năm nay, và thêm cả nhiều năm sau này nữa, mẹ sẽ vẫn tiếp tục cho con ăn, cho con tắm, mắc màn cho con ngủ. Mọi bà mẹ đều đang tận hưởng cuộc sống, còn mẹ thì duy trì nó. Con nhà người ta, trưởng thành, giàu có, phụng dưỡng mẹ cha, bôn ba tứ phương rồi trở về nhổ ngọn tóc sâu, nắn đôi chân trần của mẹ. Con thì không…

Thật khó để tưởng tượng, 24 năm trước, khi con chào đời, mẹ đã thất vọng và đau lòng đến thế nào. Chẳng phải mẹ rất thích công việc kế toán ở công ty đó sao? Nghỉ làm để chăm bẵm đứa con trai mắc chứng bại não bẩm sinh, mẹ có nuối tiếc nhiều không? Con trai nhà người ta, đào hoa, tương lai xán lạn, tuổi trẻ nỗ lực chạm đến vinh quang. Con thì không…

Mẹ ơi! Nếu có thể! Mẹ đừng vĩ đại như thế có được không? Con chưa bao giờ thích thú nhìn những tấm hình hồi nhỏ, chúng chỉ gợi nhắc lại thời điểm con biết mình khác thường. Còn mẹ thì luôn mỉm cười khi ngắm nghía chúng. Người ta nhìn con cảm thấy thương hại cỡ nào mẹ cũng nói một câu rất tự hào: “Hùng nhìn vậy thôi, nhanh trí lắm, có thể ngồi vững và chơi đàn giỏi, với mẹ thế là tốt lắm rồi!”.

Con từng rất muốn biến mất, bởi phía trước chỉ toàn màu đen xám. Mẹ là người giáo viên duy nhất trong đời dạy con ý nghĩa của sự sống. Rằng có mặt trên Trái đất này, được thấy mây xanh nắng vàng, đó chính là cơ hội. Rằng con không thể đi bằng đôi chân co quắp của mình, nhưng con còn đôi mắt sáng để nhìn về nơi mình muốn đến.

Mẹ dạy con bài học về sự lựa chọn. Con không được phép chọn giữa sống và tồn tại, con phải có ích; không được phép chọn giữa tiếp tục hay buông xuôi, con phải hết mình; con cũng không được phép chọn giữa sự thật hay giả dối, con phải chân thành.

Có lần, lúc con mặc cảm nhất, con đã nghĩ, đằng nào chẳng chết, chỉ là sớm hay muộn, sao lại phải ăn cơm tối, sao phải vì một cuộc tình mà chết đi sống lại, sao phải đấu tranh đến mệt nhoài đòi vinh hoa. Sau này, có âm nhạc rồi, có bạn bè gần xa, con mới hiểu vì sao mẹ và cha luôn kiên trì chữa chạy cho con đến vậy.

Con bây giờ, rất đam mê sáng tác, nuôi một hạt mầm hy vọng để gieo vào nốt trầm nốt bổng, bán dăm ba tình khúc góp mấy đồng. Bao năm nay, nỗ lực của con có thấm thoát gì những dãi dầu và can trường của mẹ.

ảnh 2
“Nếu có thêm một lần để sống, mẹ còn muốn là mẹ của con không?”

Mẹ à, nếu được sống thêm một lần nữa, mẹ còn muốn là mẹ của con không? Một đứa con trai không thể đi lại, ngay cả việc ăn uống, vệ sinh cá nhân cũng phải đợi mẹ.

Mẹ à, nếu thời gian quay ngược, mẹ còn muốn là mẹ của con không? Cậu bé cứ lết từng mét vuông gạch, chưa bao giờ có thể hát cho mẹ nghe, vỗ về tấm lưng của mẹ. Hôm qua, hôm nay và cả những năm dài tháng rộng phía trước... Đều không thể làm gì cho mẹ.

Mẹ ơi, nếu mẹ từ chối. Chắc con sẽ bơ vơ lắm đấy. Con sẽ lớn lên và ngủ ở đâu nhỉ?

Ai sẽ thay mẹ thương con, hả mẹ?

Nhưng con không giận đâu. Nhìn mẹ tảo tần, tim con thắt nghẹt!

Mẹ yêu! Con có một trái tim không tật nguyền. Nó lành lặn hơn cơ thể thiếu xót của con.

Ở trái tim đó, có mẹ. 

Trìu mến…

Vĩnh hằng…

Thiện Ngôn tên thật là Vũ Quốc Hùng, sinh năm 1993. Anh là chủ nhân của hàng loạt ca khúc nổi tiếng được nhiều ca sĩ trẻ thể hiện. Có thể kể đến một số ca khúc như: “Đừng bắt em phải quên”, “Em muốn quên” (Miu Lê), “Hạnh phúc của anh” (Tăng Nhật Tuệ), “Nụ cười hạnh phúc” (Vũ Duy Khánh)… Từ nhỏ, nhạc sĩ trẻ tài năng đã phải sống trong cơ thể co quắp do căn bệnh bại não bẩm sinh. Dù không thể đi học, vui chơi bình thường như bao người khác nhưng Vũ Quốc Hùng vẫn sống lạc quan, vui vẻ và tạo ra những bản nhạc tuyệt vời. Chàng nhạc sĩ bại não từng gây chú ý khi xuất hiện trong chương trình “Điều ước thứ 7” số 106 phát sóng cuối năm 2016.

 

 

 

Ý kiến bạn đọc

  Ý kiến của bạn:Vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu